Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 8 người, vào ngày Sat Aug 27, 2016 2:41 pm
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Statistics
Diễn Đàn hiện có 29 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: blake22h

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 243 in 103 subjects
October 2017
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     

Calendar Calendar


Gữi những người yêu thương....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Gữi những người yêu thương....

Bài gửi  Admin-Nguyen Thanh Trung on Mon Feb 04, 2013 10:45 am



Chiều nay ta ngồi một mình trong căn phòng vắng không đèn không thanh âm mà chỉ ta cùng với ánh sáng nhạt nhòa phát ra từ chiếc laptop quen thuộc… để tâm hồn ta hòa cùng những hạt mưa ngoài trời… dâng tràn những chống chếnh cõi lòng. Chợt nghĩ đến cuộc đời mình, phận mình lại buông một tiếng thở dài xót thương cho những ám ảnh đã từng mang.

Tháng tám về, trời hay mưa, và chiều nay khi ta đi học về trời cũng mưa bay lất phất, cơn mưa không tầm tả mà rả rít kéo dài lê thê cho đến tận bây giờ… Nó làm lạnh buốt tâm hồn ta, cõi lòng ta, đong cứng những thớ cảm xúc trong ta… làm ta chẳng thể suy nghĩ bất cứ gì, chỉ biết loay hoay với sự lạnh giá đến cùng cực lan tỏa khắp tế bào da thịt từng ngày qua rũ mục.
Rồi nhìn lại ta thấy đoạn đường ngày qua ta bước giữa cuộc đời là một đoạn đường dài - rộng - mênh mông vô chừng, còn ta thì lại là đứa học trò nhỏ chẳng mấy thông minh nên không thể nào biết và học hết những điều mà cuộc sống chỉ dạy.

Ta chẳng thể nào biết hết những nhọc nhằn thấm khổ trên đôi vai bao người, những mệt mỏi cùng giọt mồ hôi cơ cực của vạn kiếp người… Như chiều nay đây, dưới cơn mưa buốt giá giữa lòng phố ta chợt thấy bao phận người ngập ngụa trong màn mưa trắng xóa với đôi gánh ròng hay với những chiếc xe đẩy qua bao ngã đường… Giật mình khi ta nhìn lại mình ngày qua và hiện tại, chả phải là đang hạnh phúc hơn rất nhiều người đó sao, mưa to thì ta có thể trở về nhà tắm táp với nước nóng rồi chùm chăn cho thật kín ngủ một giấc say nồng không mang bao lo toan mai nắng hay mưa, phải làm sao với gánh cơm – áo –gạo – tiền, thật dịu dàng và an nhiên giấc ngủ của ta, còn bao người ngoài kia thì không, họ mệt nhòa trong cuộc mưu sinh, phải cố tìm cách sinh tồn giữa đời này, nó đi vào cả giấc ngủ của họ, chẳng bao giờ họ thảnh thơi trong cuộc đời này - cái mà bao ngày qua ta luôn có.

Ta chẳng thể nào hiểu được hết những nỗi buồn của vạn kiếp người. Nhớ có ai đó từng nói rằng: Mỗi cây mỗi hoa – mỗi nhà mỗi cảnh. Dường như mỗi phận người sẽ được cuộc đời mặc định mang trên mình những niềm đau riêng. Để rồi từ đấy họ phải ngụp lặn giữa bể khổ đau thương của đời mình, cũng vì thế mà mỗi người sẽ lựa chọn một cách riêng giúp mình bước qua niềm đau ấy và con đường họ chọn có thể sẽ trải đầy hoa hồng nhưng cũng có thể nó sẽ là thác ghềnh là chông gai, là tồi tệ hơn cả hiện tại. Con đường bạn bước, lối bạn rẽ sẽ cho bạn về bến bình yên hay là mệt mỏi hơn cũng là do bạn quyết mà thôi. Nhưng dẫu có đi trên con đường nào thì cái cuối cùng ta đạt được cũng là cát bụi vĩnh hằng, nhắm mắt kết thúc kiếp người…

Ta chẳng thể nào thuộc hết tên gọi của hai tiếng hạnh phúc bởi nó tồn tại vạn hình hài, nó nằm trong cảm nhận riêng của mọi người. Hạnh phúc mà bạn đang nắm giữ là to lớn hay là nhỏ nhoi chỉ là do riêng bạn cảm nhận mà thôi. Ta từng nghĩ cuộc sống quanh ta nhàn nhạt, chả có cái gọi là hạnh phúc, nó xa ta vạn dặm ấy chứ, ngỡ rằng cả cuộc đời mình sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp nó, vậy mà giờ đây ta lại cảm thấy hạnh phúc ngay dưới lối ta đi, tồn tại trong cuộc sống ta thật gần, thật gần ta, đôi khi chỉ cần nụ cười nhỏ nhoi của một ai đó mà ta trân quí bước ra sau giông bão, một cái ôm ấm áp, một lời an ủi… cũng làm ta thấy an vui đến lạ, nó làm lòng ta cảm thấy hạnh phúc thế gian là đây. Ấy thế mà bao người nào dám nghĩ mình đang là người hạnh phúc nhất thế gian, chỉ cảm thấy chán ngán và mệt mỏi khi đã vượt qua một trận bão giông lớn. Nhưng hạnh phúc sau giông bão mới thực sự là hạnh phúc.

Và ta thấy mình cần phải học nhiều hơn cách yêu thương một người, cách cho và nhận tình yêu ở đời này. Bởi người ta bảo vơi ta rằng: Tình đã trao sẽ không thể lấy lại được, yêu thương đã gửi sẽ mãi mãi chẳng thể quên, và tình yêu là miên viễn là vĩnh hằng nên một cuộc tình đã mở ra sẽ không bao giờ có kết thúc thực sự. Thấm nghĩ lại nó cũng đúng đó chứ, cho dù ta có đi qua hết một kiếp người, có dừng lại hay trở về với đất vô thường đi chăng nữa thì cái gọi là tình yêu sẽ vẫn sống, vẫn đâm chồi và ngữ trị trường tồn trong tim của người còn lại kia mà.

Cuộc đời này dài và rộng lắm, tháng năm chúng ta bước bao la và vô tận, thế nên ta muốn gửi một lớn nhắn đến những ai yêu quý quan tâm đến ta cũng như là tất cả các bạn đang muốn bước ra khỏi mệt mỏi giữa vòng xoáy đời khắc nghiệt này rằng: Bạn hãy cứ đi, tiếp tục đối mặt, đừng nên chọn cách từ bỏ… hãy dũng cảm, hãy mạnh mẽ lên bạn nhé ! rồi bạn sẽ thấy đời này đẹp và ý vị hơn bạn nghĩ rất nhiều. Trong đắng chát sẽ tìm thấy ngọt ngào, trong nước mắt bạn sẽ thấy hạnh phúc quý giá hơn, trong bão tố bạn sẽ nhận ra cái cần và không giữa đời này, để rồi trong bình yên bạn mới thấy đời này đẹp đến lạ…


_________________
I love
,
Always beside me .
70H-2337
avatar
Admin-Nguyen Thanh Trung
Admin

Tổng số bài gửi : 227
Join date : 13/12/2012
Age : 35
Đến từ : Xứ sở của những thiên thần

Xem lý lịch thành viên http://metrohiepphu.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Like this.....

Bài gửi  svthinh on Sat May 11, 2013 7:46 pm

Tâm trạng.... Quáaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa Não cả lòng. Crying or Very sad
avatar
svthinh
Thành viên mới

Tổng số bài gửi : 2
Join date : 11/05/2013
Age : 35
Đến từ : Metro Cash & Carry Hiệp Phú

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết